自和喻意四首 其四

宋代 孔平仲
好静心常爽,凭高兴愈孤。山云长掩翠,原火渐焚枯。 雨竹双妃泪,霜松四皓须。犹嫌望中隘,思泛洞庭湖。
hǎo jìng xīn cháng shuǎng   píng gāo xīng shān yún zhǎng yǎn cuì yuán   huǒ jiàn fén    
zhú shuāng fēi lèi   shuāng sōng hào yóu xián wàng zhōng ài   fàn dòng tíng