自和喻意四首 其二

宋代 孔平仲
青山望不极,落日意偏孤。生计一瓢足,秋风双鬓枯。 顾予兰纫佩,笑子帛缠须。别有相同处,胸中万顷湖。
qīng shān wàng   luò piān shēng piáo qiū   fēng shuāng bìn    
lán rèn pèi   xiào zi chán bié yǒu xiāng tóng chǔ xiōng   zhōng wàn qǐng