自横山归偶成

宋代 张镃
杖藜如向碧空行,路转松杉面面声。 遗庙香残人少到,古台仙去草閒生。 都缘世念多时绝,不但尘襟逐境清。 却上小舆归寓舍,晚峰明暗紫烟横。
zhàng xiàng kōng xíng   zhuǎn sōng shān miàn miàn shēng  
miào xiāng cán rén shǎo dào   tái xiān cǎo xián shēng  
dōu yuán shì niàn duō shí jué   dàn chén jīn zhú jìng qīng  
què shàng xiǎo guī shè   wǎn fēng míng àn yān héng