自和二首 其一

宋代 郭祥正
已喜收微雨,还愁合暮云。潮痕殊未减,屋拆厌频闻。 天地溟濛内,山川早晚分。吾民方乏食,何以慰耕耘。
shōu wēi   hái chóu yún cháo hén shū wèi jiǎn   chāi yàn pín wén    
tiān míng méng nèi   shān chuān zǎo wǎn fēn mín fāng shí   wèi gēng yún