自和二首

宋代 刘克庄
老子而今两鬓霜,未应痴绝泥禨祥。 不能木末搴朝露,未免篱边嗅晚香。 便合折来书卷畔,讵宜簪向宝钗傍。 漫山千树方芽甲,肯信人间有早芳。
lǎo zi ér jīn liǎng bìn shuāng   wèi yìng chī jué xiáng
néng qiān zhāo   wèi miǎn biān xiù wǎn xiāng
biàn 便 zhé lái shū juàn pàn   zān xiàng bǎo chāi bàng
màn shān qiān shù fāng jiǎ   kěn xìn rén jiān yǒu zǎo fāng