自和打乖吟

宋代 邵雍
安乐窝中好打乖,自知元没出人才。 老年多病不服药,少日壮心都已灰。 庭草划除终未尽,槛花抬举尚难开。 轻风吹动半醺酒,此乐直从天外来。
ān zhōng hǎo guāi   zhī yuán méi chū rén cái  
lǎo nián duō bìng yào   shǎo zhuàng xīn dōu huī  
tíng cǎo huà chú zhōng wèi jǐn   kǎn huā tái ju shàng nán kāi  
qīng fēng chuī dòng bàn xūn jiǔ   zhí cóng tiān wài lái