自和

宋代 李曾伯
不夜城头著此亭,东皇幻化一何神。 相将莲炬催芳夕,来俾梅花作好春。 自腊月前尤可喜,觉西风外已无尘。 衔枚晓奏鹅池捷,为问和门有此人。
chéng tóu zhù tíng   dōng huáng huàn huà shén
xiāng jiāng lián cuī fāng   lái méi huā zuò hǎo chūn
yuè qián yóu   jué 西 fēng wài chén
xián méi xiǎo zòu é chí jié   wèi wèn mén yǒu rén