自和

宋代 李曾伯
最高楼上又层阑,目短元龙空海寰。 栋宇地雄千嶂表,金汤天设两江间。 西风障面曾筹檄,夜月胡床忆佩环。 老去凭虚心辄悸,蜀城虽好不如还。
zuì gāo lóu shàng yòu céng lán   duǎn yuán lóng kōng hǎi huán
dòng xióng qiān zhàng biǎo   jīn tāng tiān shè liǎng jiāng jiān
西 fēng zhàng miàn céng chóu   yuè chuáng pèi huán
lǎo píng xīn zhé   shǔ chéng suī hǎo hái