自和

宋代 韩琦
鄣泥何惜出郊游,始霁才宽望岁忧。郁若山光疑是活,飘然诗思尽难收。 隈林杏颊红初抹,拂砌莎髯绿自虬。禾黍坐看云四合,有年将乞载春秋。
zhāng chū jiāo yóu   shǐ cái kuān wàng suì yōu ruò shān guāng shì huó piāo   rán shī jǐn nán shōu    
wēi lín xìng jiá hóng chū   shā rán 绿 qiú shǔ zuò kàn yún yǒu   nián jiāng zài chūn qiū