自海陵泛江归梁溪作

宋代 李纲
清江湛湛波不兴,澄江际天如镜平。火云突兀耸峰岫,倒影万丈摇空明。 扁舟归逐落潮急,聒耳但闻双橹声。乃知长江无六月,水气自与风兼清。 去年狂寇起歙睦,江浙惨澹妖气凝。百年涵养极繁盛,一日荡析屯臊腥。 衣冠北渡旅淮甸,扶老携幼纷从横。王师出讨盛貔虎,凶渠授首封鲵鲸。 迨兹浙右稍安定,鼓拖复作东南征。家山在望已可喜,僮仆候我应欢迎。 平畴戢戢稻秧绿,峻岭霭霭松林青。田园有趣良足乐,轩冕无味非所荣。 苍生倘有安堵望,笑傲自可终馀龄。只今馀孽尚充斥,努力庙算宜哀矜。 裹包兵革不复用,坐使四海还康宁。
qīng jiāng zhàn zhàn xīng   chéng jiāng tiān jìng píng huǒ yún sǒng fēng xiù dào   yǐng wàn zhàng yáo kōng míng    
piān zhōu guī zhú luò cháo   guō ěr dàn wén shuāng shēng nǎi zhī cháng jiāng liù yuè shuǐ   fēng jiān qīng    
nián kuáng kòu shè   jiāng zhè cǎn dàn yāo níng bǎi nián hán yǎng fán shèng   dàng tún sāo xīng    
guān běi huái diàn   lǎo xié yòu fēn cóng héng wáng shī chū tǎo shèng xiōng   shòu shǒu fēng jīng    
dài zhè yòu shāo ān dìng   tuō zuò dōng nán zhēng jiā shān zài wàng tóng   hòu yīng huān yíng    
píng chóu dào yāng 绿   jùn lǐng ǎi ǎi sōng lín qīng tián yuán yǒu liáng xuān   miǎn wèi fēi suǒ róng    
cāng shēng tǎng yǒu ān wàng   xiào ào zhōng líng zhī jīn niè shàng chōng chì   miào suàn āi jīn    
guǒ bāo bīng yòng   zuò shǐ 使 hǎi hái kāng níng