自海峰先生丧十馀年鼐不至枞阳今年自江宁循江西上过其故居不胜追怆乃作二诗 其二

清代 姚鼐
枞阳山市枕江濆,何陋廛阛只为君。此日羊昙重下泪,百年端木永离群。 霜风激激团亭水,天日昏昏大泽云。正是平生停棹地,招魂当复细论文。
zōng yáng shān shì zhěn jiāng pēn   lòu chán huán zhǐ wèi jūn yáng tán zhòng xià lèi bǎi   nián duān yǒng qún    
shuāng fēng tuán tíng shuǐ   tiān hūn hūn yún zhèng shì píng shēng tíng zhào zhāo   hún dāng lùn wén