自海峰先生丧十馀年鼐不至枞阳今年自江宁循江西上过其故居不胜追怆乃作二诗 其一

清代 姚鼐
往时四海一衡茅,频使升堂命酒肴。轻许便当人俊杰,高言宁计众讥嘲。 寥寥空宇今罗雀,兀兀荒台古射蛟。草㝛重因天下痛,百家新学总讹淆。
wǎng shí hǎi héng máo   pín shǐ 使 shēng táng mìng jiǔ yáo qīng biàn dāng 便 rén jùn jié gāo   yán níng zhòng cháo    
liáo liáo kōng jīn luó què   huāng tái shè jiāo cǎo zhòng yīn tiān xià tòng bǎi   jiā xīn xué zǒng é xiáo