紫姑仙为诗索和因用其韵赠范法官

宋代 翁溪园
五云楼阁阆风高,玉女轻轻月下敲。 軿御为人催凤驾,功名报我在螭坳。 寒灰草出千言妙,爇烬诚由一念交。 何事赋诗徵速和,一吟聊解子云嘲。 范君仙吏术何高,欲祷灵扃只一敲。 借箸立谈神斡运,画灰成字势盘坳。 三钱舞卜堪为侣,五斗师来可缔交。 神力也须人力附,寄言诗将莫轻嘲。
yún lóu láng fēng gāo   qīng qīng yuè xià qiāo  
píng 軿 wéi rén cuī fèng jià   gōng míng bào zài chī ào  
hán huī cǎo chū qiān yán miào   ruò jìn chéng yóu niàn jiāo  
shì shī zhēng   yín liáo jiè yún cháo  
fàn jūn xiān shù gāo   dǎo líng jiōng zhǐ qiāo  
jiè zhù tán shén yùn   huà huī chéng shì pán ào  
sān qián bo kān wèi   dǒu shī lái jiāo  
shén rén   yán shī jiāng qīng cháo