子规

唐代 贾岛
游魂自相叫,宁复记前身。飞过邻家月,声连野路春。 梦边催晓急,愁处送风频。自有沾花血,相和雨滴新。
yóu hún xiāng jiào   níng qián shēn fēi guò lín jiā yuè   shēng lián chūn
mèng biān cuī xiǎo   chóu chù sòng fēng pín yǒu zhān huā xuè   xiāng xīn