子规

唐代 来鹄
月落空山闻数声,此时孤馆酒初醒。 投人语若似伊泪,口畔血流应始听。
yuè luò kōng shān wén shù shēng   shí guǎn jiǔ chū xǐng
tóu rén ruò shì lèi   kǒu pàn xuè liú yīng shǐ tīng