子规

唐代 鲍溶
中林子规啼,云是古蜀帝。蜀帝胡为鸟,惊急如罪戾。 一啼艳阳节,春色亦可替。再啼孟夏林,密叶堪委翳。 三啼凉秋晓,百卉无生意。四啼玄冥冬,云物惨不霁。 芸黄壮士发,沾洒妖姬袂。悲深寒乌雏,哀掩病鹤翅。 胡为托幽命,庇质无完毳。戚戚含至冤,卑卑忌群势。 吾闻凤凰长,羽族皆受制。盍分翡翠毛,使学鹦鹉慧。 敌怨不在弦,一哀尚能继。那令不知休,泣血经世世。 古风失中和,衰代因郑卫。三叹尚淫哀,向渴嘻流涕。 如因异声感,乐与中肠契。至教一昏芜,生人遂危脆。 古意叹通近,如上青天际。荼蓼久已甘,空劳堇葵惠。 谁闻子规苦,思与正声计。
zhōng lín guī   yún shì shǔ shǔ wéi niǎo   jīng zuì
yàn yáng jié   chūn zài mèng xià lín   kān wěi
sān liáng qiū xiǎo   bǎi huì shēng xuán míng dōng   yún cǎn
yún huáng zhuàng shì   zhān yāo mèi bēi shēn hán chú   āi yǎn bìng chì
wéi tuō yōu mìng   zhì wán cuì hán zhì yuān   bēi bēi qún shì
wén fèng huáng zhǎng   jiē shòu zhì fēn fěi cuì máo   shǐ 使 xué yīng huì
yuàn zài xián   āi shàng néng lìng zhī xiū   xuè jīng shì shì
fēng shī zhōng   shuāi dài yīn zhèng wèi sān tàn shàng yín āi   xiàng liú
yīn shēng gǎn   zhōng cháng zhì jiào hūn   shēng rén suì wēi cuì
tàn tōng jìn   shàng qīng tiān liǎo jiǔ gān   kōng láo jǐn kuí huì
shuí wén guī   zhèng shēng