子规

明代 释函是
已知宫阙生芳草,犹抱愁心泣夕阳。无那东风增惆怅,有时寒雨助凄凉。 声随流水涓涓远,血染残红黯黯伤。莫向山斋悲旧苑,晓钟微月梦初长。
zhī gōng què shēng fāng cǎo   yóu bào chóu xīn yáng dōng fēng zēng chóu chàng   yǒu shí hán zhù liáng
shēng suí liú shuǐ juān juān yuǎn   xuè rǎn cán hóng àn àn shāng xiàng shān zhāi bēi jiù yuàn   xiǎo zhōng wēi yuè mèng chū zhǎng