子规

唐代 杜甫
峡里云安县,江楼翼瓦齐。两边山木合,终日子规啼。 眇眇春风见,萧萧夜色凄。客愁那听此,故作傍人低。
xiá yún ān xiàn   jiāng lóu liǎng bian shān   zhōng guī
miǎo miǎo chūn fēng jiàn   xiāo xiāo chóu tīng   zuò bàng rén