自广平乘醉走马六十里至邯郸登城楼览古书怀

唐代 李白
醉骑白花马,西走邯郸城。扬鞭动柳色,写鞚春风生。 入郭登高楼,山川与云平。深宫翳绿草,万事伤人情。 相如章华巅,猛气折秦嬴。两虎不可斗,廉公终负荆。 提携袴中儿,杵臼及程婴。立孤就白刃,必死耀丹诚。 平原三千客,谈笑尽豪英。毛君能颖脱,二国且同盟。 皆为黄泉土,使我涕纵横。磊磊石子冈,萧萧白杨声。 诸贤没此地,碑版有残铭。太古共今时,由来互哀荣。 伤哉何足道,感激仰空名。赵俗爱长剑,文儒少逢迎。 闲从博陵游,畅饮雪朝酲。歌酣易水动,鼓震丛台倾。 日落把烛归,凌晨向燕京。方陈五饵策,一使胡尘清。
zuì bái huā   西 zǒu hán dān chéng yáng biān dòng liǔ   xiě kòng chūn fēng shēng
guō dēng gāo lóu   shān chuān yún píng shēn gōng 绿 cǎo   wàn shì shāng rén qíng
xiàng zhāng huá diān   měng zhé qín yíng liǎng dòu   lián gōng zhōng jīng
xié zhōng ér   chǔ jiù chéng yīng jiù bái rèn   yào 耀 dān chéng
píng yuán sān qiān   tán xiào jǐn háo yīng máo jūn néng yǐng tuō   èr guó qiě tóng méng
jiē wèi huáng quán   shǐ 使 zòng héng lěi lěi shí gāng   xiāo xiāo bái yáng shēng
zhū xián méi   bēi bǎn yǒu cán míng tài gòng jīn shí   yóu lái āi róng
shāng zāi dào   gǎn yǎng kōng míng zhào ài cháng jiàn   wén shǎo féng yíng
xián cóng líng yóu   chàng yǐn xuě cháo chéng hān shuǐ dòng   zhèn cóng tái qīng
luò zhú guī   líng chén xiàng yān jīng fāng chén ěr   shǐ 使 chén qīng