自广汉游三学山

唐代 薛能
残阳终日望栖贤,归路携家得访禅。世缺一来应薄命, 雨留三宿是前缘。诗题不忍离岩下,屐齿难忘在水边。 猿鸟可知僧可会,此心常似有香烟。
cán yáng zhōng wàng xián   guī xié jiā fǎng 访 chán shì quē lái yīng mìng  
liú sān xiǔ 宿 shì qián yuán shī rěn yán xià   chǐ 齿 nán wàng zài shuǐ biān
yuán niǎo zhī sēng huì   xīn cháng shì yǒu xiāng yān