自感

元代 王冕
父母生我时,爱如掌上珠。 襁褓辟寒暑,乳哺随所须。 周岁会言语,大小相引呼。 摇头却梨栗,行行不须扶。 三年离怀抱,已知亲与疏。 相揖识进退,应对无嗫嚅。 五六渐精爽,气貌与众殊。 怡怡浴仁化,喜听论之乎。 八龄入小学,一一随范模。 厌睹诡谲行,不读非圣书。 宗族惊我异,父母悯我孤。 宾客皆回头,指为汗血驹。 长大怀刚肠,明学循良图。 硕画决自必,不以迂腐拘。 愿秉忠义心,致君尚唐虞。 欲使天下民,还淳洗嚣虚。 声施勒金石,以显父母誉。 此志竟萧条,衣冠混泥涂。 蹭蹬三十秋,靡靡如蠹鱼。 归耕无寸田,归牧无寸刍。 羁逆泛萍梗,望云空叹吁。 世俗鄙我微,故旧嗤我愚。 赖有父母慈,倚门复倚闾。 我心苦凄戚,我情痛郁纡。 山林竞蛇虺,道路喧豺□。 荒林落日阴,羞见反哺乌。 乌鸟有如此,吾生当何如?
shēng shí   ài zhǎng shàng zhū
qiǎng bǎo hán shǔ   suí suǒ
zhōu suì huì yán   xiǎo xiàng yǐn
yáo tóu què   xíng xíng
sān nián huái 怀 bào   zhī qīn shū
xiāng shí jìn tuì 退   yìng duì niè
liù jiàn jīng shuǎng   mào zhòng shū
rén huà   tīng lùn zhī
líng xiǎo xué   suí fàn
yàn guǐ jué xíng   fēi shèng shū
zōng jīng   mǐn
bīn jiē huí tóu   zhǐ wèi hàn xuè
zhǎng huái 怀 gāng cháng   míng xué xún liáng
shuò huà jué  
yuàn bǐng zhōng xīn   zhì jūn shàng táng
shǐ 使 tiān xià mín   huán chún xiāo
shēng shī lēi jīn shí   xiǎn
zhì jìng xiāo tiáo   guān hùn
cèng dèng sān shí qiū  
guī gēng cùn tián   guī cùn chú
fàn píng gěng   wàng yún kōng tàn
shì wēi   jiù chī
lài yǒu   mén
xīn   qíng tòng
shān lín jìng shé huī   dào xuān chái  
huāng lín luò yīn   xiū jiàn fǎn
niǎo yǒu   shēng dāng