自抚至袁连日雨霰风雪一首

宋代 刘克庄
穷腊天地闭,云气匝野垂。 何况袁抚间,积潦盈路歧。 寸晷拔寸步,一堠费一时。 忽跌落深淖,有似鸟着{左米右离}。 寒日已西匿,游子方南驰。 孤店渺烟际,僮马饥以羸。 霏霏雪没骭,憯憯风裂肌。 古人贵遗体,不肯临深危。 儿行风雪中,慈母安得知。 终当投绂去,重补南陔诗。
qióng tiān   yún chuí  
kuàng yuán jiān   lǎo yíng  
cùn guǐ cùn   hòu fèi shí  
diē luò shēn nào   yǒu niǎo zhe   { zuǒ yòu   }  
hán 西   yóu fāng nán chí  
diàn miǎo yān   tóng léi  
fēi fēi xuě méi gàn   cǎn cǎn fēng liè  
rén guì   kěn lín shēn wēi  
ér xíng fēng xuě zhōng   ān zhī  
zhōng dāng tóu   zhòng nán gāi shī