紫峰阁石龛作

清代 洪亮吉
几年扪壁壁忽崩,石顶裂穴藏枯僧。穷冬移来暑复出,爱此云气时熏蒸。 幽崖无风日色断,贴屋惊看蛰虫满。枯僧定后眼忽开,下视山空地轮转。
nián mén bēng   shí dǐng liè xué cáng sēng qióng dōng lái shǔ chū ài   yún shí xūn zhēng    
yōu fēng duàn   tiē jīng kàn zhé chóng mǎn sēng dìng hòu yǎn kāi xià   shì shān kòng lún zhuàn