自都回至通州寄普达世理原理二首 其二

明代 刘基
西风吹青冥,征鸿暮萧萧。一辞都门去,便觉京国遥。 轻霜入秋鬓,落英罄寒条。念我且哖友,高谊薄九霄。 恨我处遐远,不得陪晨朝。绵绵久要心,万里匪为辽。 鳣鲂赴清渊,孔翠依兰苕。飞潜各有适,分得无外徼。 伫立望阊阖,倾耳聆箫韶。
西 fēng chuī qīng míng   zhēng hóng 鸿 xiāo xiāo dōu mén   biàn 便 jué jīng guó yáo
qīng shuāng qiū bìn   luò yīng qìng hán tiáo niàn qiě nián yǒu   gāo báo jiǔ xiāo
hèn chù xiá yuǎn   péi chén cháo mián mián jiǔ yào xīn   wàn fěi wèi liáo
zhān fáng qīng yuān   kǒng cuì lán tiáo fēi qián yǒu shì   fēn de wài jiǎo
zhù wàng chāng   qīng ěr líng xiāo sháo