子德李子闻余在难特走燕中告急诸友人复驰至济南省视于其行也作诗赠之

清代 顾炎武
急难良朋节,扶危烈士情。平居高独行,此去为同盟。 抚剑来燕市,扬鞭走易京。黄埃随马涨,黑水系船横。 救宋裳初裹,囚梁狱未成。盈庭多首鼠,中路复怔营。 已涉平原里,遄驱历下城。云浮泉气活,日丽岳林明。 夜树蝉初引,晨巢鹊亟鸣。喜犹存卞璞,幸不蹈秦坑。 劳苦词难毕,悲欢事忽并。橐饘勤问遗,寝息共论评。 发愤皆公正,姱修自幼清。君贤关羽弟,我愧季心兄。 将伯呼朝士,同人召友生。《诗》《书》仍烬溺,禹稷竟冠缨。 颇忆过从数,深嗟岁序更。川岩句注险,池馆蓟邱平。 每并登山屐,常随泛月觥。诗从歌伎采,辩使坐宾惊。 禄位杨雄小,囊钱赵壹轻。与君俱好遁,于世本无争。 史论悲钩党,儒流薄近名。材能尊选愞,仁义怵孤茕。 自得忘年老,聊存处困贞。不才偏累友,有胆尚谈兵。 坎窞何当出,虞机讵可撄。殷勤申别款,落莫感精诚。 禽海填应满,鳌山抃岂倾。相期非早暮,渭钓与莘耕。
nàn liáng péng jié   wēi liè shì qíng píng gāo xíng   wèi tóng méng    
jiàn lái yān shì   yáng biān zǒu jīng huáng āi suí zhǎng hēi   shuǐ chuán héng    
jiù sòng shang chū guǒ   qiú liáng wèi chéng yíng tíng duō shǒu shǔ zhōng   zhēng yíng    
shè píng yuán   chuán xià chéng yún quán huó   yuè lín míng    
shù chán chū yǐn   chén cháo què míng yóu cún biàn xìng   dǎo qín kēng    
láo nán   bēi huān shì bìng tuó zhān qín wèn qǐn   gòng lùn píng    
fèn jiē gōng zhèng   kuā xiū yòu qīng jūn xián guān   kuì xīn xiōng    
qiāng cháo shì   tóng rén zhào yǒu shēng shī shū réng jìn jìng guān yīng              
guò cóng shù   shēn jiē suì gèng chuān yán gōu zhù xiǎn chí   guǎn qiū píng    
měi bìng dēng shān   cháng suí fàn yuè gōng shī cóng cǎi biàn   shǐ zuò 使 bīn jīng    
wèi yáng xióng xiǎo   náng qián zhào qīng jūn hǎo dùn   shì běn zhēng    
shǐ lùn bēi gōu dǎng   liú báo jìn míng cái néng zūn xuǎn nuò rén   chù qióng    
wàng nián lǎo   liáo cún chǔ kùn zhēn cái piān lèi yǒu yǒu   dǎn shàng tán bīng    
kǎn dàn dāng chū   yīng yīn qín shēn bié kuǎn luò   gǎn jīng chéng    
qín hǎi tián yīng mǎn   áo shān biàn qīng xiāng fēi zǎo wèi   diào shēn gēng