自崔镇至济州人情风俗可叹三十韵

元代 王冕
天阙星河近,关山道路长。 断云依野树,归鸟傍斜阳。 吊古添惆怅,伤时重慨慷。 艰难衣带缓,辛苦□毛苍。 昨日辞崔镇,今晨过回梁。 躲船荦愁确,打牵畏汪洋。 舟子招呼急,商人问信忙。 新州山顶上,沛县水中央。 古昔英雄地,萧条战斗场。 歌风传汉祖,决胜信张良。 转首风云改,重瞻日月光。 喜看新社稷,不问旧封疆。 鱼鳖行官道,狐狸上庙堂, 凄凄黄叶浦,漭漭白苹乡。 提挈何狼籍,奔趋适诈狂。 人伦俱丧失,风俗尽凋伤。 白纻流吴曲,红花烂楚芳。 礼仪从此废,廉耻竟何将? 戢戢哀流落,纠纠俱暴强。 郎官思卓鲁,牧守想龚黄。 鹰隼锋棱劲,豺狼气势张。 抚绥徒文饰,渔猎尽逃亡。 东鲁书声寂,西秦客梦扬。 可怜吾老大,那忍见凄凉。 饥望家家火,愁悬处处肠。 竞穿泥窟穴,争觅草衣裳。 密雪团花大,飞冰就木僵。 垂情徒郁郁,极目转茫茫。 圣主春秋盛,贤臣事业张。 愿言宣德化,四海一陶唐。
tiān què xīng jìn   guān shān dào cháng
duàn yún shù   guī niǎo bàng xié yáng
diào tiān chóu chàng   shāng shí zhòng kǎi kāng
jiān nán dài huǎn   xīn   máo cāng
zuó cuī zhèn   jīn chén guò huí liáng
duǒ chuán luò chóu què   qiān wèi wāng yáng
zhōu zhāo hu   shāng rén wèn xìn máng
xīn zhōu shān dǐng shàng   pèi xiàn shuǐ zhōng yāng
yīng xióng   xiāo tiáo zhàn dòu chǎng
fēng chuán hàn   jué shèng xìn zhāng liáng
zhuǎn shǒu fēng yún gǎi   zhòng zhān yuè guāng
kàn xīn shè   wèn jiù fēng jiāng
biē xíng guān dào   li shàng miào táng  
huáng   mǎng mǎng bái píng xiāng
qiè láng   bēn shì zhà kuáng
rén lún sàng shī   fēng jǐn diāo shāng
bái zhù liú   hóng huā làn chǔ fāng
cóng fèi   lián chǐ jìng jiāng  
āi liú luò   jiū jiū bào qiáng
láng guān zhuó   shǒu xiǎng gōng huáng
yīng sǔn fēng léng jìn   chái láng shì zhāng
suí wén shì   liè jǐn táo wáng
dōng shū shēng   西 qín mèng yáng
lián lǎo   rěn jiàn liáng
wàng jiā jiā huǒ   chóu xuán chǔ chù cháng
jìng chuān 穿 xué   zhēng cǎo shang
xuě tuán huā   fēi bīng jiù jiāng
chuí qíng   zhuǎn máng máng
shèng zhǔ chūn qiū shèng   xián chén shì zhāng
yuàn yán xuān huà   hǎi táo táng