自翠微山望金精

明代 谢秀孙
薄暮秋初风,木叶下庭圃。夫君招我游,盘姗出坡树。 山菊垂好花,阴影随行步。几折临高厓,敛足不敢顾。 夫君指金精,谓此汝所慕。吴王洞口来,仙女云中举。 至今千百年,烟霞生其处。自怜长闺房,荏苒秋草暮。 结庐十五载,不识金精路。夜月明空山,时闻钟声度。 忆我七八岁,曾一随诸妇。巾车到洞门,嘿然生疑惧。 洞中忽有光,云殿凌丹雘。翠竹摇空寒,白日蒙雨雾。 仿佛记曲水,海棠缘石户。草色映罗裙,逐伴踏花去。 涧水湿弓鞋,逡巡避母怒。忽忽三十年,仍向峰头住。 世事几兴衰,家门亦多故。徵兰不可期,弄瓦杳无与。 出户泪如丝,入户泪如雨。人生能几何,年光如驰骛。 安得辞人间,洒扫侍仙驭。
qiū chū fēng   xià tíng jūn zhāo yóu   pán shān chū shù
shān chuí hǎo huā   yīn yǐng suí xíng zhé lín gāo   liǎn gǎn
jūn zhǐ jīn jīng   wèi suǒ wáng dòng kǒu lái   xiān yún zhòng
zhì jīn qiān bǎi nián   yān xiá shēng chù lián zhǎng guī fáng   rěn rǎn qiū cǎo
jié shí zài   shí jīn jīng yuè míng kōng shān   shí wén zhōng shēng
suì   céng suí zhū jīn chē dào dòng mén   hēi rán shēng
dòng zhōng yǒu guāng   yún diàn 殿 líng dān cuì zhú yáo kōng hán   bái méng
fǎng 仿 shuǐ   hǎi táng yuán shí cǎo yìng luó qún   zhú bàn huā
jiàn shuǐ shī 湿 gōng xié   qūn xún sān shí nián   réng xiàng fēng tóu zhù
shì shì xīng shuāi   jiā mén duō zhēng lán   nòng yǎo
chū lèi   lèi rén shēng néng   nián guāng chí
ān rén jiān   sǎo shì xiān