自从行送子贤兄判武定

明代 王世贞
自从书生好官职,万事都道书生力。朱幡皂盖者谁子,满目疮痍救不得。 我兄昔作东平日,却罢逢迎劝耕织。闾党豪宗伺嚬笑,郡国守相低颜色。 枳棘谁为凤凰叹,鹓雏颇遭老鸱嚇。归去旅葵堂上多,种将菰米湖田瘠。 去年汝出东平道,父老初惊渐相识。争献浊酒肥鸡猪,为言童稚今有室。 棠树已见堪把抱,汝鬓何由尚如漆。武定风土亦不恶,临别殷勤怆今昔。 男儿光彩逐手生,将相功名到头识。君不见汉家循吏黄颍川,亦要禾廛出三百。
cóng shū shēng hǎo guān zhí   wàn shì dōu dào shū shēng zhū fān zào gài zhě shuí mǎn   chuāng jiù    
xiōng zuò dōng píng   què féng yíng quàn gēng zhī dǎng háo zōng pín xiào jùn   guó shǒu xiāng yán    
zhǐ shuí wèi fèng huáng tàn   yuān chú zāo lǎo chī xià guī kuí táng shàng duō zhǒng   jiāng tián    
nián chū dōng píng dào   lǎo chū jīng jiàn xiāng shí zhēng xiàn zhuó jiǔ féi zhū wéi   yán tóng zhì jīn yǒu shì    
táng shù jiàn kān bào   bìn yóu shàng dìng fēng è lín   bié yīn qín chuàng jīn    
nán ér guāng cǎi zhú shǒu shēng   jiàng xiàng gōng míng dào tóu shí jūn jiàn hàn jiā xún huáng yǐng chuān   yào chán chū sān bǎi