子聪惠书备言行路及游王屋物趣因以答

宋代 梅尧臣
自我河桥来,清话殊未已。 亟言阅通畴,晨驾遂遵彼。 尺书忽见遗,经由皆可纪。 草草始辞家,匆匆渡河水。 前村客心速,入暮阴风起。 修路隘且长,疲骖未能止。 茅居聒夜舂,寒犬吠垆里。 明发西北行,岗峦踰迤逦。 丛蓁但蒙密,未见山中美。 谷开逢邑闾,岂谓连都鄙。 冠带一二同,麏麋左右比。 问子奚所之,俛眉聊启齿。 瞥往登天坛,烟云随步趾。 傍临日观低,却望嵩丘迩。 屑屑视尘埃,纷纷若蝼蚁。 便有林壑心,期将荣宦委。 我昔爱青苍,无时常徙倚。 今朝羡君游,胜事空耸企。 徒嗟黄绶身,莫接青霞轨。 安得凭羽翰,幽怀寄如此。
qiáo lái   qīng huà shū wèi  
yán yuè tōng chóu   chén jià suì zūn  
chǐ shū jiàn   jīng yóu jiē  
cǎo cǎo shǐ jiā   cōng cōng shuǐ  
qián cūn xīn   yīn fēng  
xiū ài qiě zhǎng   cān wèi néng zhǐ  
máo guā chōng   hán quǎn fèi  
míng 西 běi xíng   gǎng luán  
cóng zhēn dàn méng   wèi jiàn shān zhōng měi  
kāi féng   wèi lián  
guàn dài èr tóng   jūn zuǒ yòu  
wèn zi suǒ zhī   miǎn méi liáo chǐ 齿  
piē wǎng dēng tiān tán   yān yún suí zhǐ  
bàng lín guān   què wàng sōng qiū ěr  
xiè xiè shì chén āi   fēn fēn ruò lóu  
biàn 便 yǒu lín xīn   jiāng róng huàn wěi  
ài qīng cāng   shí cháng  
jīn zhāo xiàn jūn yóu   shèng shì kōng sǒng  
jiē huáng shòu shēn   jiē qīng xiá guǐ  
ān píng hàn   yōu huái 怀