自春迄夏抱疴东林承豫章熊剑文惠药得差赋此致谢兼送其行

清代 成鹫
医王用药如用兵,多多益善还益精。先生得此作良相,岭南岭北咸知名。 一壶高挂门如市,闹中静注轩岐经。雷公炮制得真诀,坎离既济丹初成。 大丹皎皎如秋月,小丹熠熠如流星。青囊药裹留不住,光芒飞出香山城。 香山城外东林叟,闻人说项心怦怦。一朝奇穷得奇病,闭门忍痛声咿嘤。 医王过我良不偶,恍有神物通精灵。刀圭入口生羽翼,相将御风归太清。 先生劝我且住世,假我大药希遐龄。金匮神剂益气饮,药炉旦夕蚯蚓鸣。 参苓持赠不足惜,一诺为重千金轻。沉疴两月如隔世,艰难万死方一生。 自笑小乘衰相具,致累大人囊橐倾。投桃报李非所喻,天荒地老难为情。 忆昔东林开社日,主宾相得如胶青。蹉跎十戴老将至,溪上不闻三笑声。 两年病苦同寒食,十日霖雨天冥冥。冷烟不绩香厨火,孤影独对虚堂灯。 儿童菜色不忍见,病夫骨立中屏营。笑谓儿曹且安隐,老夫病起初学行。 行将走遍四天下,纵横八极如掌平。熊先生,熊先生,四海之内皆弟兄。 君如天上风,我作水中萍。天风披拂无远迩,萍水聚散何时停。 愿得杏林兰若长相近,吾道不患无居亭。
wáng yòng yào yòng bīng   duō duō shàn hái jīng xiān sheng zuò liáng xiāng lǐng   nán lǐng běi xián zhī míng    
gāo guà mén shì   nào zhōng jìng zhù xuān jīng léi gōng páo zhì zhēn jué kǎn   dān chū chéng    
dān jiǎo jiǎo qiū yuè   xiǎo dān liú xīng qīng náng yào guǒ liú zhù guāng   máng fēi chū xiāng shān chéng    
xiāng shān chéng wài dōng lín sǒu   wén rén shuì xiàng xīn pēng pēng zhāo qióng bìng   mén rěn tòng shēng yīng    
wáng guò liáng ǒu   huǎng yǒu shén tōng jīng líng dāo guī kǒu shēng xiāng   jiāng fēng guī tài qīng    
xiān sheng quàn qiě zhù shì   jiǎ yào xiá líng jīn guì shén yǐn yào   dàn qiū yǐn míng    
cān líng chí zèng   nuò wéi zhòng qiān jīn qīng chén liǎng yuè shì jiān   nán wàn fāng shēng    
xiào xiǎo chéng shuāi xiāng   zhì lèi rén náng tuó qīng tóu táo bào fēi suǒ tiān   huāng lǎo nán wéi qíng    
dōng lín kāi shè   zhǔ bīn xiāng de jiāo qīng cuō tuó shí dài lǎo jiàng zhì   shàng wén sān xiào shēng    
liǎng nián bìng tóng hán shí   shí lín tiān míng míng lěng yān xiāng chú huǒ   yǐng duì táng dēng    
ér tóng cài rěn jiàn   bìng zhōng bīng yíng xiào wèi ér cáo qiě ān yǐn lǎo   bìng chū xué xíng    
xíng jiāng zǒu biàn tiān xià   zòng héng zhǎng píng xióng xiān sheng xióng   xiān sheng   hǎi zhī nèi jiē xiōng    
jūn tiān shàng fēng   zuò shuǐ zhōng píng tiān fēng yuǎn ěr píng   shuǐ sàn shí tíng    
yuàn xìng lín lán zhǎng xiàng jìn   dào huàn tíng