自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其九

清代 龚自珍
一代功令开,一代人材起。虽生云礽朝,实增祖宗美。 日开国之留,其言在青史。何代无先君,何时无哲士。 煌煌祖宗心,斯人独称旨。天姿若麟凤,宏加以切劘。 稽古有遥源,遵王无覂轨。在昔与先民,三称口容止。 少壮心力殚,匪但求荣仕。有高千载心,为本朝瑰玮。 人或玷功令,功令不任诽。屋漏胎此心,九庙赫在咫。 天步其艰哉,光岳钟艰恃。盲气六合来,初日照濛汜。 抱此葵藿孤,斯人拙无比。一夫起锄之,万夫孰指使。 一夫怒用目,万夫怒用耳。目怒活犹可,耳怒杀我矣。 去去亦何求,买山请归尔。不先百年生,难向苍苍理。 著书落人间,高名亦难毁。其言明且清,胡由妒神鬼。 大药可延年,名山可送死。死生竟何憾,将毋九庙耻。
dài gōng lìng kāi   dài rén cái suī shēng yún réng cháo   shí zēng zōng měi
kāi guó zhī liú   yán zài qīng shǐ dài xiān jūn   shí zhé shì
huáng huáng zōng xīn   rén chēng zhǐ tiān 姿 ruò lín fèng   hóng jiā qiē
yǒu yáo yuán   zūn wáng fěng guǐ zài xiān mín   sān chēng kǒu róng zhǐ
shào zhuàng xīn dān   fěi dàn qiú róng shì yǒu gāo qiān zǎi xīn   wèi běn cháo guī wěi
rén huò diàn gōng lìng   gōng lìng rèn fěi lòu tāi xīn   jiǔ miào zài zhǐ
tiān jiān zāi   guāng yuè zhōng jiān shì máng liù lái   chū zhào méng
bào kuí huò   rén zhuō chú zhī   wàn shú zhǐ shǐ 使
yòng   wàn yòng ěr huó yóu   ěr shā
qiú   mǎi shān qǐng guī ěr xiān bǎi nián shēng   nán xiàng cāng cāng
zhù shū luò rén jiān   gāo míng nán huǐ yán míng qiě qīng   yóu shén guǐ
yào yán nián   míng shān sòng shēng jìng hàn   jiāng jiǔ miào chǐ