自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其七

清代 龚自珍
我生爱前辈,匪尽获我心。论交少年场,岁月逝骎骎。 少年太飞扬,由哀乐不深。礌硠听高谭,有谛难为寻。 风霜欺脆枝,金石成苦音。前辈即背谬,厥谬亦沈沈。
shēng ài qián bèi   fěi jǐn huò xīn lùn jiāo shào nián chǎng   suì yuè shì qīn qīn
shào nián tài fēi yáng   yóu āi yuè shēn léi láng tīng gāo tán   yǒu nán wéi xún
fēng shuāng cuì zhī   jīn shí chéng yīn qián bèi bèi miù   jué miù shěn shěn