自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其八

清代 龚自珍
弱龄羡高隐,端居媚幽独。晨诵白驹诗,相思在空谷。 稍长诵楚些,《招魂》招且读。陈为乐之方,巫阳语何缛。 嘉遁苦太清,行乐苦太浊。愿言移歌钟,来就伊人躅。 天涯当兰蕙,吾心当丘壑。蹉跎复蹉跎,芳流雨寂寞。 忽忽生遐心,终朝閟金玉。
ruò líng xiàn gāo yǐn   duān mèi yōu chén sòng bái shī   xiāng zài kōng
shāo zhǎng sòng chǔ xiē   ,《 zhāo hún zhāo qiě chén wéi zhī fāng   yáng
jiā dùn tài qīng   xíng tài zhuó yuàn yán zhōng   lái jiù rén zhú
tiān dāng lán huì   xīn dāng qiū cuō tuó cuō tuó   fāng liú
shēng xiá xīn   zhōng zhāo jīn