自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其十四

清代 龚自珍
危哉昔几败,万仞堕无垠。不知有忧患,文字樊其身。 岂但恋文字,嗜好维甘辛。出入仙侠间,奇悍无等伦。 渐渐疑百家,中无要道津。纵使精气留,碌碌为星辰。 闻道幸不迟,多难乃维因。空王开觉路,网尽伤心民。
wēi zāi bài   wàn rèn duò yín zhī yǒu yōu huàn   wén fán shēn
dàn liàn wén   shì hào wéi gān xīn chū xiān xiá jiān   hàn děng lún
jiàn jiàn bǎi jiā   zhōng yào dào jīn zòng shǐ 使 jīng liú   wèi xīng chén
wén dào xìng chí   duō nàn nǎi wéi yīn kōng wáng kāi jué   wǎng jǐn shāng xīn mín