自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其十三

清代 龚自珍
晓枕心气清,奇泪忽盈把。少年爱恻悱,芳意嫭幽雅。 黄尘澒洞中,古袌不可写。万言摧烧之,奇气又瘖哑。 心死竟何云,结习幸渐寡。忧患稍稍平,此心即佛者。 独有爱根在,拔之■难下。梦中慈母来,絮絮如何舍。
xiǎo zhěn xīn qīng   lèi yíng shào nián ài fěi   fāng yōu
huáng chén hòng dòng zhōng   bào xiě wàn yán cuī shāo zhī   yòu yīn
xīn jìng yún   jié xìng jiàn guǎ yōu huàn shāo shāo píng   xīn zhě
yǒu ài gēn zài   zhī   nán xià mèng zhōng lái   xu shě