自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其二

清代 龚自珍
黔首本骨肉,天地本比邻。一发不可牵,牵之动全身。 圣者胞与言,夫岂夸大陈。四海变秋气,一室难为春。 宗周若蠢蠢,嫠纬烧为尘。所以慨慷士,不得不悲辛。 看花忆黄河,对月思西秦。贵官勿三思,以我为杞人。
qián shǒu běn ròu   tiān běn lín qiān   qiān zhī dòng quán shēn
shèng zhě bāo yán   kuā chén hǎi biàn qiū   shì nán wéi chūn
zōng zhōu ruò chǔn chǔn   wěi shāo wèi chén suǒ kǎi kāng shì   bēi xīn
kàn huā huáng   duì yuè 西 qín guì guān sān   wèi rén