自嘲

宋代 陆游
野老家风子未知,天教甫里出孙枝。 遍游竹院寻僧语,时拂楸枰约客棋。 是处登临有风月,平生扬历半宫祠。 即今个事浑如昨,唤作朝官却自疑。
lǎo jiā fēng zi wèi zhī   tiān jiào chū sūn zhī  
biàn yóu zhú yuàn xún sēng   shí qiū píng yuē  
shì chù dēng lín yǒu fēng yuè   píng shēng yáng bàn gōng  
jīn shì hún zuó   huàn zuò cháo guān què