自嘲

宋代 陆游
野叟身常杂佣保,茀圃荒庭自锄扫。 小儿耕养堇堇足,大儿游宦垂垂老。 朝餐未破百瓮齑,晚饷犹存两囷枣。 舂粳但傋翁作糜,储帛才堪孙裂褓。 贤愚元自一王尊,痴钝宁论万冯道。 可怜对客犹自矜,谈道能令君绝倒。
sǒu shēn cháng yōng bǎo   huāng tíng chú sǎo
xiǎo ér gēng yǎng jǐn jǐn   ér yóu huàn chuí chuí lǎo
cháo cān wèi bǎi wèng   wǎn xiǎng yóu cún liǎng qūn zǎo
chōng jīng dàn jiǎng wēng zuò   chǔ cái kān sūn liè bǎo
xián yuán wáng zūn   chī dùn níng lùn wàn féng dào
lián duì yóu jīn   tán dào néng lìng jūn jué dǎo