自嘲

宋代 陆游
外泽里常粗,元知似瓠壶。 仕因无援困,学为背时孤。 轩盖愁城市,风烟落道途。 它年游万里,不必念归吴。
wài cháng   yuán zhī shì
shì yīn yuán kùn   xué wèi bèi shí
xuān gài chóu chéng shì   fēng yān luò dào
nián yóu wàn   niàn guī