自曹家沙风中抛江危甚抵铜陵县

宋代 董嗣杲
朔风吹沙昏,聚落风物蕃。 剧邑此寄治,零星数军屯。 奸狡纷雁鹜,生殖丰鸡豚。 猎子事兵仗,儒家扃荜门。 时闻读书声,句读失讨论。 小舟泊洲虚,入市市不喧。 何年弓戈戕,睹此惊心魂。 百里馀几户,谁肆科调繁。 邑令率以摄,凋瘵真难言。 俊佐觅幕檄,不洗部民冤。 气象日益靡,莅政几触藩。 野老采野果,倚篱喂病孙。 逢客乃靳吝,出语妄自尊。 细故起叱咤,徒御嗤蛮村。 失笑向此适,窒忿思倒樽。 云簇天冱寒,有酒无从温。 劳生愁万端,不语将虱扪。 深虞弱缆腐,浮寄芦荻根。 铜陵只隔江,起矴帆若奔。 既涉庸自悔,死生归乾坤。
shuò fēng chuī shā hūn   luò fēng fān  
zhì   líng xīng shù jūn tún  
jiān jiǎo fēn yàn   shēng zhí fēng tún  
liè zi shì bīng zhàng   jiā jiōng mén  
shí wén shū shēng   dòu shī tǎo lùn  
xiǎo zhōu zhōu   shì shì xuān  
nián gōng qiāng   jīng xīn hún  
bǎi   shuí diào fán  
lìng shè   diāo zhài zhēn nán yán  
jùn zuǒ   mín yuān  
xiàng   zhèng chù fān  
lǎo cǎi guǒ   wèi bìng sūn  
féng nǎi jìn lìn   chū wàng zūn  
chì zhà   chī mán cūn  
shī xiào xiàng shì   zhì fèn 忿 dào zūn  
yún tiān hán   yǒu jiǔ cóng wēn  
láo shēng chóu wàn duān   jiāng shī mén  
shēn ruò lǎn   gēn  
tóng líng zhǐ jiāng   dìng fān ruò bēn  
shè yōng huǐ   shēng guī qián kūn