子苍携和章见过用韵为谢

宋代 曾几
胡岭三年自竄流,归来差慰此生浮。 政缘天下无双士,非为江东第一州。 悬榻坐中难入眼,设罗门外少回头。 袖诗不意高轩过,问里人曾到此不。
lǐng sān nián cuàn liú   guī lái chà wèi shēng  
zhèng yuán tiān xià shuāng shì   fēi wéi jiāng dōng zhōu  
xuán zuò zhōng nán yǎn   shè luó mén wài shǎo huí tóu  
xiù shī gāo xuān guò   wèn rén céng dào