自巴东舟行经瞿唐峡登巫山最高峰还题壁

唐代 李白
江行几千里,海月十五圆。始经瞿塘峡,遂步巫山巅。 巫山高不穷,巴国尽所历。日边攀垂萝,霞外倚穹石。 飞步凌绝顶,极目无纤烟。却顾失丹壑,仰观临青天。 青天若可扪,银汉去安在。望云知苍梧,记水辨瀛海。 周游孤光晚,历览幽意多。积雪照空谷,悲风鸣森柯。 归途行欲曛,佳趣尚未歇。江寒早啼猿,松暝已吐月。 月色何悠悠,清猿响啾啾。辞山不忍听,挥策还孤舟。
jiāng háng qiān   hǎi yuè shí yuán shǐ jīng táng xiá   suì shān diān
shān gāo qióng   guó jǐn suǒ biān pān chuí luó   xiá wài qióng shí
fēi líng jué dǐng   xiān yān què shī dān   yǎng guān lín qīng tiān
qīng tiān ruò mén   yín hàn ān zài wàng yún zhī cāng   shuǐ biàn yíng hǎi
zhōu yóu guāng wǎn   lǎn yōu duō xuě zhào kōng   bēi fēng míng sēn
guī xíng xūn   jiā shàng wèi xiē jiāng hán zǎo yuán   sōng míng yuè
yuè yōu yōu   qīng yuán xiǎng jiū jiū shān rěn tīng   huī hái zhōu