诸子邀游厓门诗以谢之
孤情不欲向厓门,兴废谁将世外论。郁勃定知埋古殿,苍茫何处吊忠魂。
露濡荒冢青山冷,风撼洪溟白昼昏。祚移时去无今昔,千古难忘是感恩。
gū
孤
qíng
情
bù
不
yù
欲
xiàng
向
yá
厓
mén
门
,
xīng
兴
fèi
废
shuí
谁
jiāng
将
shì
世
wài
外
lùn
论
。
。
yù
郁
bó
勃
dìng
定
zhī
知
mái
埋
gǔ
古
diàn
殿
,
cāng
苍
máng
茫
hé
何
chǔ
处
diào
吊
zhōng
忠
hún
魂
。
。
lù
露
rú
濡
huāng
荒
zhǒng
冢
qīng
青
shān
山
lěng
冷
,
fēng
风
hàn
撼
hóng
洪
míng
溟
bái
白
zhòu
昼
hūn
昏
。
。
zuò
祚
yí
移
shí
时
qù
去
wú
无
jīn
今
xī
昔
,
qiān
千
gǔ
古
nán
难
wàng
忘
shì
是
gǎn
感
ēn
恩
。
。