诸子过集

明代 释函可
几人清晓问幽栖,唤起孤僧意自迷。到处宫墙皆牧马,极边瓶钵尚闻鸡。 空谈亦可閒消日,大笑何能数过溪。正好团圞愁别去,土床依旧冷凄凄。
rén qīng xiǎo wèn yōu   huàn sēng dào chù gōng qiáng jiē   biān píng shàng wén    
kōng tán xián xiāo   xiào néng shù guò zhèng hǎo tuán luán chóu bié   chuáng jiù lěng