竹支以其季子将有远行丐余一言余与翁游视其

宋代 陆文圭
我生发未燥,汝父以诗鸣。 忧患涉世老,襟义犹峥嵘。 晚乃得二寻,美不减徐聊。 季也误弱冠,诗坛将父兵。 愈法气如虹,候门识奇英。 下马呼小友,相顾各自惊。 录駬不受羁,历才千里行。 分台柏森森,霜气历百城。 汝游何所挟,两字直而清。 锐进年倍壮,静退事饮更。 欲令从雅操,端肯迂修程。 远游得重垂,惠亲须扬名。 但酬化蚍志,足慰舐犊情。
shēng wèi zào   shī míng  
yōu huàn shè shì lǎo   jīn yóu zhēng róng  
wǎn nǎi èr xún   měi jiǎn liáo  
ruò guàn   shī tán jiāng bīng  
hóng   hòu mén shí yīng  
xià xiǎo yǒu   xiāng jīng  
ěr shòu   cái qiān xíng  
fēn tái bǎi sēn sēn   shuāng bǎi chéng  
yóu suǒ xié   liǎng zhí ér qīng  
ruì jìn nián bèi zhuàng   jìng tuì 退 shì yǐn gèng  
lìng cóng cāo   duān kěn xiū chéng  
yuǎn yóu zhòng chuí   huì qīn yáng míng  
dàn chóu huà zhì   wèi shì qíng