竹枝

唐代 刘禹锡
巫峡苍苍烟雨时, 清猿啼在最高枝。 个里愁人肠自断, 由来不是此声悲。
xiá cāng cāng yān shí  
qīng yuán zài zuì gāo zhī
chóu rén cháng duàn  
yóu lái shì shēng bēi