拄杖歌

宋代 陆游
道人四壁空无有,一炷清香闲袖手。 床边独有拄杖子,疾病相扶真我友。 禅房按膝秋听雨,野店敲门暮赊酒。 畏途九折历欲尽,世上谁如君耐久?老矣更踏千山云,何可一日无此君?归来灯前夜欲半,露柱说法君应闻。
dào rén kōng yǒu   zhù qīng xiāng xián xiù shǒu
chuáng biān yǒu zhǔ zhàng   bìng xiāng zhēn yǒu
chán fáng àn qiū tīng   diàn qiāo mén shē jiǔ
wèi jiǔ zhé jǐn   shì shàng shuí jūn nài jiǔ   lǎo gèng qiān shān yún   jūn   guī lái dēng qián bàn   zhù shuō jūn yīng wén