拄杖

宋代 毛珝
数节坚如玉削成,几年出入伴闲身。扶持衰老非无术,变化虚空亦有神。 药笼倒挑同入市,酒壶斜挂共寻春。虽然未作颠危用,闲指迷津与路人。
shù jié jiān xuē chéng   nián chū bàn xián shēn chí shuāi lǎo fēi shù   biàn huà kōng yǒu shén
yào lóng dào tiāo tóng shì   jiǔ xié guà gòng xún chūn suī rán wèi zuò diān wēi yòng   xián zhǐ jīn rén