著迂论有感

宋代 李纲
长笑梁溪翁,平生有馀拙。于今欲行古,无乃亦痴绝。 施之廊庙间,放步足已跌。下帷更潜思,又复广陈说。 从来坐言语,得谤今未歇。曾不少创惩,譊譊祇强聒。 惟堪覆酱瓿,讵足议往辙。掉头谓不然,此理君未察。 立言与行事,垂世初不别。身穷言乃彰,贻范有前哲。 周文拘羑里,易象乃成列。仲尼道不行,褒贬代赏罚。 屈原困椒兰,泽畔采薇蕨。离骚体风雅,光可争日月。 虞卿罢赵相,梁魏颇屑屑。世亦传春秋,端为穷愁设。 圣贤垂简编,往往因愤发。避谤不著书,陆子良已黠。 区区祸福间,何足议宏达。泛览古人心,一一可坐阅。 大略观规模,微情析毫发。幽光发干将,潜慝戮饕餮。 会有知我人,玩味为击节。安知千载后,观乐无季札。 岂能继潜夫,粗可仿荀悦。子云方草玄,解嘲何可缺。
cháng xiào liáng wēng   píng shēng yǒu zhuō jīn xíng   nǎi chī jué    
shī zhī láng miào jiān   fàng diē xià wéi gèng qián yòu   guǎng chén 广 shuō    
cóng lái zuò yán   bàng jīn wèi xiē céng shǎo chuàng chéng náo   náo qiáng guō    
wéi kān jiàng   wǎng zhé diào tóu wèi rán   jūn wèi chá    
yán xíng shì   chuí shì chū bié shēn qióng yán nǎi zhāng   fàn yǒu qián zhé    
zhōu wén yǒu   xiàng nǎi chéng liè zhòng dào xíng bāo   biǎn dài shǎng    
yuán kùn jiāo lán   pàn cǎi wēi jué sāo fēng guāng   zhēng yuè    
qīng zhào xiāng   liáng wèi xiè xiè shì chuán chūn qiū duān   wèi qióng chóu shè    
shèng xián chuí jiǎn biān   wǎng wǎng yīn fèn bàng zhù shū   zi liáng xiá    
huò jiān   hóng fàn lǎn rén xīn   zuò yuè    
lüè guān guī   wēi qíng háo yōu guāng gàn jiàng qián   tāo tiè    
huì yǒu zhī rén   wán wèi wèi jié ān zhī qiān zǎi hòu guān   zhá    
néng qián   fǎng 仿 xún yuè zi yún fāng cǎo xuán jiě   cháo quē