竹源之集奇仲不赴萧屯以诗嘲之再用原韵

宋代 刘子翚
平生老子兴,浑奇幽绝处。 宁嫌一坡远,甘作十歇去。 至今清梦狂,时走松阴路。 心忻自吟哦,技疗辄披露。 那知菅蒯微,辱报瑶琼树。 胸中万斛清,忽向毫端雨。 援桴未敢再,破的已惊屡。 病身得所便,一阅神气聚。 淇竹秋棱栾,洛花春布濩。 真机不可藏,文亦肖风度。 乐哉精庐游,愧我不常与。 陋乡岂无奇,乏此追陪故。 翻然卜邻心,几逐长风翥。 但分茅半檐,不假牛十具。 刘郎个中人,幽期乃愆素。 曾无负负言,直委茫茫数。 移广太遽生,恐未明深膆。 君看旋磨蚁,琐屑安故步。 何如骥突云,轩豁随长驭。 集枯岂小欤,动者中不惊。
píng shēng lǎo zi xīng   hún yōu jué chù  
níng xián yuǎn   gān zuò shí xiē  
zhì jīn qīng mèng kuáng   shí zǒu sōng yīn  
xīn xīn yín é   liáo zhé  
zhī jiān kuǎi wēi   bào yáo qióng shù  
xiōng zhōng wàn qīng   xiàng háo duān  
yuán wèi gǎn zài   jīng  
bìng shēn de suǒ biàn 便   yuè shén  
zhú qiū léng luán   luò huā chūn  
zhēn cáng   wén xiào fēng  
zāi jīng yóu   kuì cháng  
lòu xiāng   zhuī péi  
fān rán lín xīn   zhú cháng fēng zhù  
dàn fēn máo bàn yán   jiǎ niú shí  
liú láng zhōng rén   yōu nǎi qiān  
céng yán   zhí wěi máng máng shù  
guǎng 广 tài shēng   kǒng wèi míng shēn  
jūn kàn xuán   suǒ xiè ān  
yún   xuān huò suí zhǎng  
xiǎo   dòng zhě zhōng jīng